TỪ BÉO ĐẾN ĐẸP

Kiềm chế là thế tấn công

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016

Hôm nay, qua vội, kẻ chậm, người nhanh

Má luôn trong tim con
Và gia đình luôn được con nhớ đến
Vui vì ba gọi ra
Vui vì có người nhớ mình
Vậy thôi,
Thư viện nhở!?

Người đăng: Unknown vào lúc 22:12
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ
Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)

Giới thiệu về tôi

Unknown
Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

Lưu trữ Blog

  • ►  2018 (1)
    • ►  tháng 6 (1)
  • ►  2017 (6)
    • ►  tháng 9 (1)
    • ►  tháng 8 (1)
    • ►  tháng 5 (1)
    • ►  tháng 2 (1)
    • ►  tháng 1 (2)
  • ▼  2016 (43)
    • ►  tháng 12 (18)
    • ►  tháng 11 (6)
    • ▼  tháng 10 (19)
      • HẬU
      • NHẬN RA M HÁT CHẢ HAY
      • TRỞ THÀNH NGƯỜI M MUỐN
      • LẦN CUỐI CHO M
      • Trái tim nó cứ thôi thúc
      • Đam mê hay Lười biếng
      • Hôm nay, qua vội, kẻ chậm, người nhanh
      • Trật tự sống, trật tự vui
      • Gia đình là số 0
      • GIỎI sài tiền, thì cũng GIỎI hái tiền.
      • Làm giáo viên chủ nhiệm thật là không thường.
      • Tôi nhớ quê nhà
      • Not yet understood
      • Nhớ nhà
      • Cố gắng thêm một chút, hôm nay
      • Cộng điểm 1 cho những phiền muộn
      • Hôm nay tôi không thở được
      • Chuỗi ngày đòi quà: kết
      • Khép lại tuổi 20 đêm mất ngủ
Chủ đề Cửa sổ hình ảnh. Hình ảnh chủ đề của Flashworks. Được tạo bởi Blogger.